Phút 72 trên sân Monterrey, bóng lập bập trong vùng cấm sau một pha lăn xả giữa cầu thủ hai bên. Cody Gakpo lao vào, tung một cú dứt điểm trái phá, và lưới Morocco rung lên. Đó là bàn thắng mở tỷ số cho đội tuyển quốc gia ở vòng loại trực tiếp, khoảnh khắc mà bất cứ cầu thủ nào cũng mơ được sống một lần trong đời, và lẽ ra cả sân phải thấy anh chạy quanh sân để chia vui với cổ động viên trên khán đài.
Nhưng anh không ăn mừng. Gakpo gục xuống mặt cỏ và khóc. Vây quanh anh là đồng đội đang có mặt trên sân lẫn những người vừa bật dậy khỏi băng ghế dự bị; họ chạy tới, ôm lấy anh, vỗ về anh, ghé sát tai nói những lời chân thành của những người bạn đã kề vai sát cánh với anh suốt hành trình World Cup. Có những khán giả chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra, rồi câu chuyện lan truyền tới cả những người chưa bao giờ đam mê bóng đá.
Chỉ vài ngày trước đó, người đàn ông ghi bàn thắng cho Hà Lan vừa mất đứa con chưa kịp chào đời. Và chuyện xảy ra trên sân cỏ trên sân cỏ, nếu nhìn cho kỹ, vốn dĩ chẳng phải chuyện của một bàn thắng hay một tỷ số. Nó là chuyện về một người đàn ông, về cách anh gánh thứ nặng nhất đời mình, và về cái khoảnh khắc lớp vỏ ấy vỡ ra trước hàng triệu người.
Cuối tuần qua, gia đình Gakpo nhận hung tin: đứa con trai mà anh và bạn đời Noa van der Bij đang chờ đợi đã ra đi khi còn trong bụng mẹ. Với một người cha, khó có cú đánh nào nặng hơn thế.
Và hôm nay, Gakpo vẫn ra sân.
Khi đặt mình vào vị trí của anh, người ta mới thấy hết sức nặng của quyết định đó. Anh ở cách nhà nửa vòng Trái Đất, trong một khách sạn xa lạ, vừa phải làm chỗ dựa cho người bạn đời đang gục ngã qua màn hình điện thoại, vừa phải buộc dây giày để bước ra trước hàng vạn khán giả. Sẽ chẳng ai trách nếu anh xách vali rời giải để về bên gia đình; phần lớn người ta hẳn sẽ làm vậy. Cody Gakpo chọn ở lại.
Đó là một dạng bản lĩnh ít khi được gọi tên. Mạnh mẽ ở đây không có nghĩa là không đau, bởi anh đau đến tận cùng. Mạnh mẽ là vẫn đứng cùng những người đang trông cậy vào mình, vẫn nhận lấy phần việc của mình ngay trong những ngày đáng lẽ được phép buông tay. Có những gánh nặng người đàn ông chọn mang theo thay vì đặt xuống, và sân cỏ Monterrey đêm nay đã chứng kiến một người đàn ông như thế.
Điều khiến câu chuyện thêm phần khó tin nằm ở chỗ, Gakpo đang thi đấu tại sân khấu túc cầu đẳng cấp nhất thế giới.
Bóng đá đỉnh cao, nhất là một trận loại trực tiếp trước đối thủ lì lợm như Morocco, đòi hỏi cái đầu “lạnh tuyệt đối”: tập trung cao độ, phản xạ trong tích tắc, không một mảy may phân tâm. Thứ trạng thái ấy vốn đã khó với người bình thường, và càng xa vời với một người mang trái tim nặng trĩu. Vậy mà Gakpo vẫn bứt phá và dứt điểm dứt khoát trong pha bóng rối bời, và đã đưa được bóng vào lưới để mở tỷ số cho Hà Lan.
Có lẽ điều đó nói lên một nghịch lý quen thuộc của thể thao đỉnh cao: đôi khi chính trận đấu lại là nơi trú ẩn. Trong 90 phút trên sân, nỗi đau bị đẩy tạm ra ngoài đường biên, và một con người được phép quên đi điều mình không thể đối diện. Biết đâu, pha đua theo trái bóng ấy là lần đầu sau mấy ngày đằng đẵng Gakpo có một khoảng lặng không phải nghĩ về mất mát. Lao đầu vào công việc để khuây khỏa là điều rất nhiều người tìm đến trong cơn bĩ cực, và trên sân cỏ, cách khuây khỏa đó mang hình hài một cú sút trúng đích.
Rồi bóng vào lưới, và lớp vỏ mạnh mẽ vỡ vụn trước sự chứng kiến của hàng triệu người hâm mộ trái bóng tròn.
Khoảnh khắc Gakpo gục xuống và khóc giữa sân được nhiều tờ báo lớn gọi là hình ảnh xúc động bậc nhất của kỳ World Cup. Bàn thắng đáng lẽ là đỉnh cao của niềm vui sự nghiệp, vậy mà nó lại rơi đúng vào những ngày tăm tối nhất của đời tư anh. Hai thái cực cảm xúc, vốn nằm ở hai đầu xa nhất của lòng người, bỗng chốc ập đến cùng một lúc.
Và đó chính là lúc lớp vỏ bọc tan vỡ. Có thể trong giây phút bóng chạm lưới, một ý nghĩ đã lóe lên trong đầu Gakpo: đây lẽ ra là câu chuyện anh sẽ kể cho con mình nghe sau này. Niềm vui chiến thắng và nỗi mất mát khôn cùng không loại trừ nhau; chúng có thể xảy đến trong cùng một nhịp tim, và sức nặng của cả hai cộng lại lớn hơn những gì một người ghìm nén nổi.
Giọt nước mắt ấy đáng được nhìn cho đúng. Lâu nay, ở khắp nơi trên thế giới, người ta vẫn quen dạy con trai rằng đàn ông thì không được khóc, rằng nước mắt là dấu hiệu của sự yếu mềm. Hình ảnh Gakpo bật khóc trước hàng triệu người là một lời đáp lại dịu dàng cho định kiến đó. Khóc như anh đã khóc không làm sứt mẻ chút nam tính nào; nó để lộ chiều sâu của một người đàn ông biết yêu thương đến tận đáy lòng. Và những đồng đội xúm lại ôm lấy anh đêm ấy hiểu điều đó hơn ai hết, nên họ chẳng nói anh phải gượng dậy, chỉ lặng lẽ đứng quanh để anh được khóc cho thỏa lòng.
Mặc cho những cố gắng suốt 120 phút đồng hồ, Hà Lan vẫn dừng bước. Họ để Morocco gỡ hòa, rồi gục ngã trên chấm luân lưu, khép lại giấc mơ World Cup ngay khi nó còn dang dở. Với hầu hết những người đàn ông áo cam trên sân, tiếng còi mãn cuộc là một thất bại cay đắng phải nuốt vào trong, là cái cúi đầu lê bước về đường hầm.
Nhưng không giống với nhiều đồng đội Hà Lan khác sau trận thua ấy, có lẽ Cody Gakpo mong muốn trở về nhà hơn bất cứ ai. Bởi ở nơi anh sắp về, có một người phụ nữ và một nỗi đau đang chờ anh cùng chia sẻ.
Nguồn: GenK


