Mới đây, một chương trình nghiên cứu mang tính cá nhân của nhà sinh học bảo tồn Pedro Romero Vidal, thuộc trạm sinh học Doñana (Tây Ban Nha), đã tạo nên một cơn địa chấn nhỏ trong giới khoa học và nghệ thuật.
Trong nỗ lực rà soát các bức họa cổ châu Âu thế kỷ 17 để tìm kiếm dấu vết của các loài động vật ngoại lai, Vidal đã va phải một chi tiết không tưởng ẩn giấu trong bức tranh Không khí (Air) được thực hiện vào năm 1611 của danh họa người Hà Lan – Jan Brueghel de Oude.
Bức họa vốn là một sự tụ hội kỳ công của hơn 60 loài chim đại diện cho nguyên tố Khí theo quan niệm cổ đại. Tuy nhiên, ở các góc khuất của tác phẩm, Vidal phát hiện ra bốn con dơi. Đáng chú ý, con dơi ở góc trên bên phải không hề bay lượn vô tri, mà trong mỏ đang ngậm chặt một sinh vật nhỏ có lông xù – một chú chim.
Ngay lập tức, phát hiện này được gửi tới hai chuyên gia về dơi là Sonia Sánchez Navarro và Elena Tena. Sự ngỡ ngàng của hai nhà khoa học này là có cơ sở, bởi chỉ trước đó hai tháng, chính họ đã công bố một công trình gây tiếng vang trên tạp chí danh giá Science.
Bài báo lần đầu tiên đưa ra bằng chứng xác thực rằng dơi đêm khổng lồ (Nyctalus lasiopterus) – loài dơi lớn nhất châu Âu – thực sự có hành vi săn bắt các loài chim di cư ngay trên không trung, phá vỡ định kiến cho rằng chúng chỉ ăn côn trùng.
Để có được kết luận này, giới khoa học hiện đại đã phải trải qua một hành trình gian truân kéo dài gần 25 năm. Mọi chuyện bắt đầu từ việc phát hiện những chiếc lông chim oanh vũ sót lại trong phân dơi.
Tiếp theo là các đợt thống kê sinh học cho thấy mật độ tàn tích chim tăng cao vào mùa di cư, và đỉnh điểm là công nghệ giải trình tự DNA khẳng định có tới hơn 30 loài chim nằm trong thực đơn của loài thú bay này.
Cuối cùng, nhờ vào các thiết bị ghi dữ liệu sinh học siêu nhẹ gắn trên lưng dơi, các nhà khoa học mới ghi lại được trọn vẹn một cú áp sát từ độ cao 1.200 mét để bắt chim của dơi đêm khổng lồ.
Sự trùng hợp đến kỳ lạ giữa bức tranh 414 tuổi và công trình khoa học hiện đại đặt ra một câu hỏi lớn: Làm thế nào một họa sĩ ở thế kỷ 17 lại biết được điều này? Vào thời đại của Brueghel, không hề có máy định vị, không có camera hồng ngoại, và ngay tại quê hương Bỉ của ông cũng không có loài dơi đêm khổng lồ sinh sống.
Các nhà nghiên cứu đưa ra giả thuyết rằng, trong thời gian sinh sống tại Ý khi còn trẻ – nơi có sự phân bố của dơi đêm khổng lồ, danh họa Brueghel có thể đã bắt gặp những chiếc lông chim trong chất thải của dơi, hoặc nghe các câu chuyện kể từ người dân địa phương.
Với nhãn quan sắc bén của một người nghệ sĩ tả thực, ông đã xâu chuỗi các manh mối này lại để tái hiện màn săn mồi trên bức vẽ của mình, thay vì chỉ xem con dơi như một biểu tượng nghệ thuật vô căn cứ. Việc ba con dơi còn lại trong tranh đều bay bình thường càng củng cố giả thuyết hành vi săn chim này được chủ ý khắc họa dựa trên thực tế.
Mặc dù các học giả chưa thể khẳng định tuyệt đối 100% danh tính của loài dơi và loài chim trong tranh do hạn chế về độ nét của các chi tiết vẽ tay thời kỳ đó, nhưng mối liên hệ này đã mở ra một hướng đi mới cho khoa học: sử dụng các di sản nghệ thuật như một cuốn nhật ký sinh học để đảo ngược thời gian, tìm kiếm những câu trả lời mà công nghệ hiện đại đôi khi phải mất hàng thập kỷ mới có thể chạm tới.
Nguồn: GenK


