Giữa một rừng xe tay ga phổ thông lành tính ngoài đường phố, việc bạn chọn dắt một chiếc Vespa ra khỏi showroom chưa bao giờ là câu chuyện của một phương tiện di chuyển. Người ta có thể copy thiết kế, nhưng không bao giờ sao chép được cái thần thái kiêu kỳ của khối thép liền khối kiểu Ý.
Ngày nay, bước ra đường và ngắm nhìn dòng xe cộ hối hả, bạn sẽ không khó để bắt gặp những mẫu xe tay ga có phom dáng trông na ná, phảng phất cái bóng dáng của Vespa. Từ những đường vuốt cong ở hông cho đến chiếc đèn pha tròn cổ điển, các hãng xe khác vẫn đang mải miết tìm cách học mót cái thần thái ấy. Nhưng rõ ràng, bắt chước được cái vỏ không có nghĩa là sao chép được cái hồn. Chắc chắn phải có một lý do cực kỳ vĩ đại nào đó để một nét vẽ, một ngôn ngữ thiết kế từ nước Ý xa xôi lại có thể định hình cả một loại hình phương tiện của nhân loại trong suốt hành trình gần một thế kỷ qua.
Đôi khi, ngồi bên ly cà phê ngắm phố phường, tôi tự hỏi: Vespa đã bỏ bùa mê gì vào những chiếc xe của họ? Tại sao qua bao thế hệ, người ta vẫn luôn thèm khát được sở hữu chúng? Vì thiết kế đẹp đến mức cực đoan, hay vì việc ngồi trên một chiếc Vespa vô hình trung đang tuyên ngôn một điều gì đó rất nặng ký về cái tôi của chủ xe?
Từ cái ghét của một kỹ sư hàng không đến cuộc cách mạng thay đổi thế giới
Để hiểu được cái thú chơi này, chúng ta phải ngược dòng thời gian về thuở sơ khai, nơi triết lý thiết kế của Vespa được đặt những viên gạch đầu tiên. Vespa không hề được nhào nặn bởi một kỹ sư cơ khí truyền thống. Cha đẻ của nó là Corradino D’Ascanio, một kỹ sư hàng không thiên tài, và sự thật là… ông cực kỳ ghét xe máy! Trong mắt D’Ascanio, những chiếc xe máy thời hậu chiến có cấu trúc hơi thô cứng, vì vậy ông vận dụng tối đa sức sáng tạo để có được chiếc xe để đời: phải dễ điều khiển cho cả nam và nữ, có thể chở được người ngồi sau, và không làm bẩn quần áo của người lái. Thế là, với tư duy phóng khoáng của một người làm việc với những bầu trời, ông lật ngược toàn bộ quy chuẩn làm xe truyền thống:
Toàn bộ phần máy móc, xích líu dầu mỡ được giấu nhẹm vào bên trong vỏ thép một cách gọn gàng.
Tạo ra một sàn để chân phẳng phiu, rộng rãi để người lái, đặc biệt là những quý cô mặc váy thời thượng có thể kiêu kỳ bước lên xe mà không sợ lấm bẩn.
Ông vuốt gọn phần đuôi xe, bóp nhỏ vòng eo, tạo nên phom dáng độc bản mà khi nhìn thấy, chủ tịch Enrico Piaggio đã phải thốt lên: Vespa! (Tiếng Ý nghĩa là Ong bắp cày).
Tư duy “ngược dòng” của D’Ascanio đã đưa Vespa rời xa lối mòn của sản phẩm công nghiệp đại trà để trở thành một tượng đài của ngành công nghiệp cảm xúc, nơi tôn vinh sự đột phá, lòng can đảm bước khỏi vùng an toàn và khát khao mạnh mẽ làm điều mình muốn.
Khi chiếc xe máy biến thành món trang sức di động
Đối với thế hệ trẻ tụi tôi bây giờ, một chiếc xe chỉ để đi lại mỗi ngày thì thị trường ngoài kia có hàng tá lựa chọn lành tính và thực dụng. Nhưng bước chân vào thế giới của Vespa , khái niệm phương tiện di chuyển hoàn toàn bị bốc hơi.
Đây là một kiệt tác thiết kế đắt giá, một bộ cánh lộng lẫy và đầy tự hào nằm trong tủ quần áo mà bạn muốn diện lên người mỗi ngày. Điểm ăn tiền nhất chính là cấu trúc thân xe bằng thép liền khối (Monocoque). Hãy thử chạm tay vào nó và nhìn dưới ánh nắng mặt trời Sài Gòn. Thứ ánh kim lấp lánh và chiều sâu của nước sơn phủ trên nền thép dập nguyên khối là thứ đẳng cấp độc nhất vô nhị, thứ mà không một lớp vỏ nhựa sơn bóng của các dòng xe phổ thông nào có thể bắt chước được.
Tâm thế của một người đi Vespa ra đường cũng rất khác. Hãy để ý mà xem, hiếm khi nào bạn thấy một Vespista phóng nhanh giành đường, bóp còi inh ỏi hay nhăn nhó trong dòng kẹt xe. Họ luôn có một phong thái rất thong dong, rất Chill. Họ thích đi chậm rãi, lướt qua các con phố, đón nhận làn gió rì rào và ngắm nhìn thành phố chuyển động. Việc sở hữu một chiếc xe có lịch sử 80 năm vô hình trung kết nối họ vào một vibe chung của cộng đồng Vespista toàn cầu. Đó là tần số của những người yêu cái đẹp, trân trọng các giá trị thủ công độc bản và biết cách tận hưởng cuộc sống một cách phóng khoáng nhất.
Nhân dịp kỷ niệm 80 năm, lấy cảm hứng từ phiên bản đầu tiên, Vespa quyết định mang sắc màu huyền thoại Vespa 98 trở lại.. Đây không phải là sự thay đổi trong cách thương hiệu này thiết kế những giấc mơ. Đó là một sự tiếp nối, một cách nhìn lại quá khứ theo ngôn ngữ hiện đại hơn.
Bước sang năm 2026: Không sống bằng hào quang quá khứ!
Có người bảo: Chơi Vespa là chơi đồ cổ, là ăn mày quá khứ. Ồ không, lầm to rồi nhé! Vespa có bảo tàng để lưu giữ lịch sử, nhưng họ không sống bằng quá khứ. Thay vì chỉ là những hiện vật bất động trong bảo tàng di sản, Vespa chọn cách tiếp tục lăn bánh, tiếp tục đột phá và định hình phong cách sống của thế hệ mới. . Lý do khiến thương hiệu này không những sống khỏe mà còn bùng nổ mạnh mẽ, trở thành niềm khao khát của Gen Z ở năm 2026 chính là nhờ sự tiến hóa công nghệ và động cơ đầy ngạo nghễ.
Nếu Vespa là giấc mơ lãng mạn thì các dòng xe như Liberty, Medley lại là câu trả lời đanh thép cho lối sống hiện đại. Chúng thanh lịch nhưng năng động, sở hữu dàn bánh lớn an toàn, cốp rộng tiện dụng và thừa khả năng càn quét các con phố đông đúc.
Đừng nghĩ xe Ý chỉ biết làm màu. Những nâng cấp động cơ i-Get, HPE và đỉnh điểm là khối động cơ i-Get 180cc lần đầu tiên được trang bị hoàn toàn mới tại thị trường Việt Nam vừa xuất hiện trên phiên bản Sprint 80th đã chứng minh: Vespa sẵn sàng chơi sòng phẳng về hiệu năng!
Xe Ý ngày nay không chỉ đẹp mã mà còn là một con quái vật công nghệ đích thực với phanh ABS hai kênh, hệ thống kiểm soát lực kéo ASR chống trượt, khóa thông minh Keyless tiện lợi và màn hình TFT hiển thị siêu nét kết nối trực tiếp với smartphone qua hệ thống Vespa MIA. Nó thỏa mãn trọn vẹn cái hứng cầm lái đầy phấn khích của những người trẻ mê tốc độ nhưng lại thừa sự tinh tế.
“Văn hóa Vespa” rực rỡ qua các thế hệ vô giá và giá trị không thể đong đếm
Hôm nay, tại trung tâm TP.HCM, tôi đã có cơ hội hòa vào dòng người kỷ niệm sinh nhật 80 năm của Vespa. Khoảnh khắc chứng kiến màn diễu hành hoành tráng của hơn 400 chiếc Piaggio/Vespa dọc các con phố ven sông, tôi chợt nổi da gà.
Trong đoàn xe rực rỡ ấy, bên cạnh những chiếc Sprint, GTS đời 2026 bóng lộn, đầy ắp công nghệ, người ta lại bị thu hút kỳ lạ bởi những chiếc xe cổ đã có tuổi đời hơn 30 năm. Đó là những chiếc xe mà lớp sơn nguyên bản đã bong tróc, lộ cả ánh kim loại thép xám lạnh ở bên trong; là những vết rỉ sét hằn sâu dấu ấn thời gian; là những gioăng cao su đã mục và mủn ra dưới cái nắng cái mưa khắc nghiệt của thời tiết…
Nhưng bạn biết điều gì tuyệt vời nhất không? Tất cả những vết sẹo thời gian ấy đều được các chủ xe nâng niu, giữ lại nguyên vẹn. Họ không sơn lại, không mông má cho mới. Bởi vì đối với một dân chơi thực thụ, những vết rỉ sét đó không phải là sự hỏng hóc, mà là chứng nhân lịch sử vô giá, là cuốn nhật ký bằng thép ghi lại sự bền bỉ và lòng trung thành mà chiếc xe đã cùng chủ nhân đi qua bao thăng trầm cuộc đời.


