Không phải tiền đây mới là điều giữ chân mọi người ở lại thị trường chứng khoán

Năm 228, sau khi để mất Nhai Đình về tay Tư Mã Ý, Gia Cát Lượng lui về Tây Thành chỉ với chưa đầy ba nghìn quân già yếu, không một tướng lĩnh nào bên cạnh, trong khi mười lăm vạn quân Tư Mã Ý đang thừa thắng kéo đến.

Đại quân Tư Mã Ý tiến đến thành Tây Thành, nhìn thấy cổng thành mở rộng, vài người lính quét đường thản nhiên như không có chuyện gì, và Gia Cát Lượng ngồi trên lầu cao gảy đàn, khói hương bay nhẹ trong gió. Không một bóng lính phòng thủ. Không một mũi tên nào được giương lên. Tư Mã Ý đứng nhìn từ xa, lặng yên một lúc lâu, rồi hạ lệnh rút toàn bộ quân trở về.

Đó không phải là một chiến thắng bằng vũ lực, mà bằng việc đoán định tâm lý đối thủ và quyết định đặt cược vào sự hiểu biết đó. Những câu chuyện như vậy đã làm nên sức hấp dẫn cho Tam Quốc Diễn Nghĩa suốt bao thế kỷ, bởi vì chúng chạm vào một thứ gì đó rất cụ thể trong cách đàn ông nghĩ về bản thân mình: không phải người mạnh nhất, mà là người đọc được tình huống chính xác nhất, người đưa ra quyết định đúng trong khoảnh khắc không thể sai lầm.

Nhưng cái cảm giác đó – như một vị tướng – ngồi giữa thông tin không đầy đủ, phải đọc được ý định của đối phương trước khi đối phương ra tay, và đặt cược bằng thứ gì đó có giá trị thật sự vào nhận định của mình, không chỉ tồn tại trong tiểu thuyết. Trên thị trường tài chính, nó diễn ra mỗi ngày, với mỗi người đang ngồi trước màn hình máy tính nhìn ngắm bảng giá.

Mỗi lần một người đàn ông đặt lệnh mua hay bán trên thị trường, anh ta không chỉ bỏ tiền vào đó. Anh ta bỏ vào đó một nhận định về thế giới: cổ phiếu này sẽ tăng, thị trường đang bị định giá sai, dòng tiền sẽ chảy theo hướng này trong những tuần tới. Đó là một dự đoán về tương lai được đặt cược, và kết quả của nó sẽ được phán xét gần như ngay lập tức, rõ ràng, không có vùng xám.

Đây là điều mà rất ít lĩnh vực khác trong cuộc sống của người đàn ông làm được. Ở công sở, nỗ lực và kết quả thường không tỉ lệ thuận, và phần thưởng phụ thuộc vào quá nhiều yếu tố nằm ngoài tầm kiểm soát. Trong gia đình, những quyết định quan trọng như mua nhà, cho con học trường nào, chọn nghề gì, thường phải mất nhiều năm mới biết có đúng hay không. Nhưng thị trường thì khác. Nó trả lời ngay. Xanh hay đỏ. Đúng hay sai. Và không ai có thể tranh cãi với con số đó.

Vì vậy với nhiều người, thị trường tài chính không chỉ là nơi để kiếm tiền. Nó là một trong số rất ít môi trường trong cuộc sống hiện đại mà năng lực phán đoán của người đàn ông được chấm điểm một cách trực tiếp, khách quan và liên tục.

Bản lĩnh không nằm ở chỗ dám đánh, mà ở chỗ biết khi nào nên dừng

Trong khi mọi người ca ngợi sự liều lĩnh của Gia Cát Lượng, ít người chú ý đến sự thận trọng của Tư Mã Ý. Ông không tấn công vì đủ thận trọng để nhận ra mình không chắc chắn, và giữa sự không chắc chắn đó, rút lui là lựa chọn khó hơn nhiều so với việc xông vào. Tấn công, dù sai, vẫn là hành động của một người tự tin. Rút lui đòi hỏi ông phải công khai thừa nhận trước toàn quân rằng mình đang nghi ngờ chính phán đoán của mình.

Trên thị trường tài chính, khoảnh khắc tương tự xảy ra với một dạng quyết định mà bất kỳ ai từng giao dịch cũng biết rất rõ: cắt lỗ. Giữ một lệnh đang lỗ và chờ giá hồi luôn là lựa chọn dễ hơn về mặt tâm lý, vì nó không đòi hỏi phải thừa nhận điều gì cả, chỉ cần chờ đợi. Nhưng cắt lỗ thì khác. Cắt lỗ là hành động tự tay đóng lại một nhận định mà chính mình đã tin tưởng, là tự nói với bản thân rằng mình đã đọc sai tình huống.

Năm 1979, hai nhà tâm lý học Daniel Kahneman và Amos Tversky công bố một nghiên cứu trên tạp chí Econometrica, trong đó họ phát hiện ra rằng nỗi đau tâm lý khi mất đi một thứ gì đó mạnh gấp khoảng hai lần so với niềm vui khi nhận được thứ có giá trị tương đương.

Khám phá này, về sau góp phần mang về cho Kahneman giải Nobel Kinh tế năm 2002, giải thích vì sao phần lớn người giao dịch có xu hướng giữ các lệnh thua lỗ quá lâu trong khi vội vàng chốt lời những lệnh đang thắng. Không phải vì họ không biết điều đó là sai về mặt logic tài chính. Mà vì việc thừa nhận một nhận định sai luôn đau hơn việc chờ đợi trong hy vọng, kể cả khi sự chờ đợi đó đang khiến mọi thứ tệ thêm.

Vì vậy, khả năng cắt lỗ đúng lúc, giống như khả năng của Tư Mã Ý khi quyết định rút lui dù đang nắm trong tay lực lượng áp đảo, không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối. Nó là một dạng bản lĩnh hiếm hơn nhiều so với sự liều lĩnh. Bất kỳ ai cũng có thể giữ một lệnh thua và hy vọng. Rất ít người đủ tỉnh táo để nhận ra đúng thời điểm cần dừng lại.

Những cái bẫy không bao giờ báo trước

Quyết định mà Gia Cát Lượng phải đưa ra tại Tân Thành – chạy trốn hay ở lại đánh cược sinh mạng vào Không Thành Kế – có thể cả đời chỉ gặp một lần, nhưng với những người giao dịch trên thị trường tài chính, các tình huống mà họ phải ra quyết định như thế này diễn ra hàng ngày.

Fomo mua đuổi hay hoảng loạn bán tháo là những cái bẫy mà người giao dịch phải đối mặt mỗi ngày trên thị trường. Ai cũng có thể học kiến thức thông qua các loại sách, các công cụ chỉ báo cũng có vô số trên ứng dụng giao dịch, nhưng chỉ có sự phán đoán bình tĩnh và kiên định với cách làm của mỗi người mới là điều làm nên khác biệt giữa thắng và bại trên thị trường.

Đây có lẽ là lý do thị trường tài chính giữ được sức hút với nhiều người đàn ông ngay cả sau nhiều lần thua lỗ. Không phải vì họ không biết thị trường khó. Mà vì mỗi lần đọc đúng được một cấu trúc giá, nhận ra được một bẫy trước khi bị sập vào, hay thoát được một nhịp giảm đúng thời điểm, cái cảm giác đó rất khác với việc đơn giản là kiếm được tiền. Nó là cảm giác mình vừa thắng được một ván cờ mà không phải ai cũng nhìn thấy bàn cờ đang diễn ra.

Không chỉ là tiền của mình

Với những người đàn ông đang gánh trách nhiệm tài chính gia đình, tầng tâm lý trong mỗi quyết định của họ còn sâu sắc hơn nữa.

Tiền học của con, tiền nhà, tiền dự phòng khi ốm đau, chúng là những trách nhiệm cụ thể mà người đàn ông đang cố gắng đảm bảo. Khi anh ta quyết định đầu tư một phần tài sản vào thị trường thay vì để yên trong tài khoản, quyết định đó không chỉ là một lựa chọn tài chính. Nó là một cách nói thầm lặng rằng mình đủ năng lực để làm tiền sinh ra tiền, để tài sản của gia đình tiến lên thay vì chỉ đứng yên.

Một giao dịch thành công không chỉ mang lại lợi nhuận, mà còn là bằng chứng về nhận định của mình đúng, rằng mình đọc được tình huống chính xác, rằng mình vẫn đủ năng lực để dẫn dắt. Một giao dịch thua lỗ thì ngược lại, không chỉ là mất tiền. Đôi khi nó kéo theo một câu hỏi âm thầm hơn nhiều mà không phải lúc nào cũng được nói thành lời: liệu mình có đang đưa ra những quyết định đúng không, không chỉ trên thị trường mà trong cả những thứ lớn hơn?

Nhiều người đàn ông không nói những điều như vậy ra. Họ không kể với vợ rằng họ đang nghi ngờ quyết định của mình, không chia sẻ với bạn bè rằng một giao dịch vừa sai. Nhưng họ sẽ ngồi nhìn màn hình thêm một lúc sau khi thị trường đóng cửa, cố tìm xem mình đã đọc sai chỗ nào.

Một người không trưởng thành nhờ những lần đúng liên tiếp. Anh ta trưởng thành nhờ biết mình đã sai ở đâu, vì sao mình sai và lần sau cần thay đổi điều gì. Thị trường không thưởng cho người chưa từng mắc sai lầm. Điều quyết định ai ở lại đủ lâu không phải là người đúng nhiều nhất, mà là người đủ bình tĩnh để nhìn thẳng vào những lần mình sai, đủ bản lĩnh để thay đổi nhận định khi thực tế thay đổi, và đủ kỷ luật để không lặp lại cùng một sai lầm thêm một lần nữa.

Nguồn: GenK

Website Cakhiabóng đá trực tuyến

Link Xoilac TV trực tiếp bóng đá TV

Link Xôi Lạc TV hôm nay