Từ lâu, một tin đồn thất thiệt lan truyền rộng rãi trong dân chúng cho rằng Tử Cấm Thành tại Bắc Kinh, Trung Quốc tiêu thụ tới 600.000 tấn máu lợn mỗi năm. Mục đích của việc làm này, theo như những lời rỉ tai, là để xua đuổi tà ma và những linh hồn oan khuất lẩn khuất trong khu hoàng thành. Thế nhưng, bí ẩn này cuối cùng đã được đưa ra ánh sáng.
Theo một cuốn sách mới được xuất bản gần đây, thứ chất lỏng màu đỏ thường bị gán cho những yếu tố tâm linh ấy thực chất lại đóng vai trò là một loại chất kết dính. Hỗn hợp này được dùng để sơn lên những bức tường và các cột trụ màu đỏ mang tính biểu tượng của cung điện.
Tờ Beijing Daily đưa tin, thông tin này được trích xuất từ cuốn sách mang tựa đề ngồi dưới mái nhà Tử Cấm Thành: giải đáp 50 câu hỏi về Tử Cấm Thành. Tác giả của tác phẩm là Chu Càn, một chuyên gia về kiến trúc cổ, người đã dành trọn hai thập kỷ cống hiến cho công tác nghiên cứu tại cung điện này.
Trong tác phẩm của mình, nhà nghiên cứu Chu đã lên tiếng bác bỏ hàng loạt tin đồn vô căn cứ bủa vây khu di tích, điển hình nhất là câu chuyện về hàng trăm ngàn tấn máu lợn. Ông giải thích cặn kẽ rằng hỗn hợp được phết lên mặt ngoài của các cấu trúc gỗ hoặc tường gạch được gọi là di zhang ceng.
Lớp áo bảo vệ này thực sự có chứa thành phần huyết lợn. Dù vậy, ông nhấn mạnh máu động vật không hề mang ý nghĩa trừ tà ma như dân gian vẫn đồn thổi, mà đơn thuần chỉ là một loại vật liệu tăng cường độ bám dính.
Đi sâu vào khía cạnh kỹ thuật, tác giả tiết lộ rằng huyết lợn sẽ được trộn lẫn cùng tro gạch, dầu trẩu, cây gai dầu và một vài nguyên liệu thô khác để tạo ra một loại vữa đặc biệt. Thợ thủ công sẽ phết lớp vữa này lên bề mặt của các cấu kiện bằng gỗ.
Nhờ đó, lớp áo giáp này sẽ che chắn cho phần lõi gỗ bên trong khỏi những tác động tàn phá của ánh nắng mặt trời, những cơn mưa xối xả cũng như sự xâm nhập của các loài côn trùng gây hại. Việc ứng dụng huyết lợn giúp gia tăng đáng kể độ bám và tuổi thọ của lớp di zhang ceng.
Theo lời kết luận của ông Chu, đây đích thực là một phát minh mang tính khoa học vượt tầm thời đại của những thợ thủ công thời xưa. Sau khi hoàn thiện lớp nền, các thợ sơn sẽ tiến hành phủ màu đỏ hoặc vẽ thêm các họa tiết trang trí lên trên bề mặt lớp di zhang ceng. Công nghệ xây dựng độc đáo này đã được áp dụng xuyên suốt tại Tử Cấm Thành kể từ triều đại nhà Minh trong giai đoạn từ năm 1366 – 1644.
Nói thêm về Tử Cấm Thành, đây là quần thể cung điện hoàng gia đồ sộ tọa lạc ngay vị trí trung tâm thủ đô Bắc Kinh. Trong suốt hơn 500 năm lịch sử kéo dài từ năm 1420 cho đến đầu thế kỷ 20, nơi đây không chỉ là chốn sinh hoạt của các bậc đế vương mà còn là trung tâm đầu não của quyền lực chính trị tại Trung Quốc. Vào năm 1987, tổ chức Unesco đã chính thức công nhận Tử Cấm Thành là di sản thế giới.
Cho đến nay, đây vẫn là quần thể cung điện hoàng gia được bảo tồn với quy mô lớn nhất còn tồn tại trên toàn cầu. Mức độ thu hút của di tích này là không thể phủ nhận khi nó luôn nằm trong top những điểm đến hấp dẫn nhất tại Trung Quốc. Chỉ tính riêng trong năm ngoái, cung điện đã đón chào 18 triệu lượt du khách đến tham quan, ghi nhận mức tăng trưởng ấn tượng so với con số 17,6 triệu lượt của năm trước đó.
Sở dĩ tin đồn về huyết lợn có cơ hội bám rễ sâu trong tâm trí công chúng là do những truyền thuyết dân gian về một Tử Cấm Thành đầy rẫy ma quỷ. Lịch sử đẫm máu của cung điện ghi nhận vô số quan lại, thành viên hoàng tộc và cả những người hầu kẻ hạ đã phải bỏ mạng tại đây vì những lý do khác nhau. Chính vì thế, khu vực này chưa bao giờ thiếu vắng những hiện tượng bị đồn đại là kỳ bí.
Một trong những sự kiện nổi tiếng nhất diễn ra vào mùa hè năm 1992. Khi đó, trời đổ mưa tầm tã kèm theo sấm sét dữ dội. Trong khoảnh khắc ấy, rất nhiều du khách đang tham quan đã khẳng định họ nhìn thấy một toán cung nữ đi lướt qua một bức tường đỏ.
Giải thích cho hiện tượng này, các chuyên gia khoa học cho biết lớp sơn trên tường có chứa thành phần oxit sắt từ. Đây là một chất đóng vai trò quan trọng trong việc tạo ảnh quang học. Khi kết hợp với tia sét, nó đã tạo ra ảo ảnh khiến hình bóng của các cung nữ như xuất hiện trở lại. Đáng tiếc là lời giải thích mang tính khoa học này lại không nhận được sự đồng tình từ phần đông công chúng tại đại lục.
Bên cạnh đó, một góc nhỏ của cung điện cũng trở thành tâm điểm của những câu chuyện rùng rợn. Đó là nơi tọa lạc của một chiếc giếng nhỏ mang tên giếng Trân phi. Lịch sử ghi lại rằng vào năm 1900, Từ Hy thái hậu đã ra lệnh ném Trân phi xuống giếng cho đến chết.
Kể từ sau bi kịch đó, không ít người loan tin rằng họ đã tận mắt thấy một người phụ nữ nổi lên từ mặt nước giếng, hoặc thường xuyên văng vẳng nghe tiếng khóc than của phụ nữ vọng ra từ bên trong. Hiện tại, miệng giếng đã được che đậy cẩn thận bằng những thanh sắt kiên cố.
Chưa dừng lại ở đó, quy định đóng cửa vào lúc 5 giờ chiều mỗi ngày của Tử Cấm Thành – một thời điểm bị cho là khá sớm so với kỳ vọng của công chúng – cũng trở thành đề tài bàn tán. Nhiều ý kiến suy đoán rằng cung điện thường bị ma ám vào ban đêm, do đó yêu cầu các cơ quan chức năng phải đuổi mọi người ra ngoài trước khi trời tối. Phía Tử Cấm Thành đã phủ nhận tin đồn này và giải thích rằng các nhân viên của họ cần thời gian để kiểm tra các hiện vật trưng bày mỗi ngày sau khi du khách rời đi.
Ngay sau khi những lời giải thích của ông Chu về huyết lợn được công bố, chủ đề này đã nhanh chóng trở thành một hiện tượng trên mạng. Một người quan sát trên mạng đã để lại bình luận thể hiện sự ngưỡng mộ khi ngả mũ thán phục trước những người thợ thủ công thông minh và cần mẫn ở Trung Quốc thời xưa. Trong khi đó, một người khác lại nói đùa rằng họ vẫn tin rằng nó có hai chức năng: bảo vệ cấu trúc gỗ và trừ tà.
Nguồn: GenK


